Đền Ngọc Sơn – Dấu Ấn Ngàn Năm Giữa Lòng Hà Nội | Ca Khúc Về Hồ Gươm

Giữa lòng Hà Nội, có một nơi chỉ cần nhìn thấy nhịp cầu son trên mặt Hồ Gươm là người ta có thể nhận ra ngay: Đền Ngọc Sơn và cầu Thê Húc.

Ca khúc “Đền Ngọc Sơn – Dấu Ấn Ngàn Năm” đưa người nghe trở lại không gian ấy, từ ánh ban mai trên cầu Thê Húc đến Tháp Bút, Đài Nghiên và những lớp dấu xưa còn hiện diện giữa Hà Nội hôm nay.

Nhưng Ngọc Sơn không chỉ đẹp bởi cảnh.

Qua những dấu tích còn lại, nơi đây gợi nhớ một nếp trọng học, tinh thần hướng thiện, lòng trung nghĩa và tình yêu quê hương đất nước. Những giá trị ấy đã đi qua nhiều thế hệ và vẫn còn điều để người hôm nay suy ngẫm.

Bởi sau mái đền, cầu son và bóng nước Hồ Gươm, điều đáng quý hơn cả có lẽ là những gì con người lựa chọn tiếp tục gìn giữ.

“Phúc vun từ những điều lành ta giữ,

Lộc nở từ công sức tháng ngày qua.”

Mong rằng khi bài hát khép lại, mỗi người sẽ mang theo một chút bình yên, một chút yêu Hà Nội và thêm trân trọng những giá trị cha ông để lại.

🎵 Nội dung: Tìm Lại Gốc Đạo Trong Tâm

🎵 Chủ đề: Đền Ngọc Sơn – Hồ Hoàn Kiếm – Hà Nội

🎵 Content ID: HIS-2026-NGOCSON-01

Nếu ca khúc gợi cho bạn một kỷ niệm về Hồ Gươm hay Đền Ngọc Sơn, hãy kể lại trong phần bình luận. Có những câu chuyện về Hà Nội rất đáng được giữ bằng chính ký ức của những người từng đi qua nơi này.

#DenNgocSon #HoGuom #HaNoi

Bản chép lời

Ơi… Hồ Gươm sớm mai…

Một nhịp cầu son nghiêng trên mặt nước,

Một mái đền xưa giữa phố thanh bình.

Nơi ánh ban mai dừng chân Thê Húc,

Ngọc Sơn soi bóng giữa trời xanh.

Hòn Ngọc xưa qua bao mùa dâu bể,

Mái ngói rêu phong giữ chuyện tháng năm.

Tháp Bút vươn cao như lời người trước,

Viết giữa trời xanh một nét âm thầm.

Đài Nghiên đá bên dòng nước biếc,

Gửi bao ước mong của kẻ học hành.

Người xưa dựng cảnh đâu riêng vì cảnh,

Còn gửi vào đây một nếp tâm lành.

Bao lớp người qua, bao thời thay đổi,

Mà nghĩa xưa còn ở lại nơi này.

Một nét văn chương, một lòng trung nghĩa,

Theo bước Thăng Long đi tới hôm nay.

Ngọc Sơn ơi, nơi ánh ban mai đậu lại,

Thê Húc hồng lên giữa nước Hồ Gươm.

Tháp Bút còn vươn trên trời Hà Nội,

Đài Nghiên còn soi bóng tháng năm.

Ngọc Sơn ơi, qua bao mùa thành phố,

Văn với tâm còn sáng giữa lòng người.

Bao năm tháng, điều hay còn gìn giữ,

Giữ nghĩa, giữ nhân, giữ đẹp cho đời.

Một thuở Hướng Thiện quy tụ người hiền,

Lấy chữ nghĩa vun bồi tâm và trí.

Nguyễn Văn Siêu sửa sang miền cổ tích,

Để bút, nghiên cùng soi bóng non hồ.

Nơi Văn Xương gợi lòng yêu chữ nghĩa,

Nơi Hưng Đạo lưu khí phách non sông.

Một bên văn, một bên lòng trung nghĩa,

Cùng làm nên cốt cách đất Thăng Long.

Chẳng chỉ cầu son,

Chẳng chỉ hồ xanh…

Đi qua Ngọc Sơn là đi qua ký ức.

Chẳng chỉ mái đền,

Chẳng chỉ rêu phong…

Mà thấy người xưa còn bước cùng mình.

Ngọc Sơn ơi, nơi ánh ban mai đậu lại,

Thê Húc hồng lên giữa nước Hồ Gươm.

Tháp Bút còn vươn trên trời Hà Nội,

Đài Nghiên còn soi bóng tháng năm.

Ngọc Sơn ơi, qua bao mùa thành phố,

Văn với tâm còn sáng giữa lòng người.

Bao năm tháng, điều hay còn gìn giữ,

Giữ nghĩa, giữ nhân, giữ đẹp cho đời.

Học một chữ, xin gìn thêm một nghĩa,

Biết một điều, xin sống tốt hơn thôi.

Có tài trí, càng thương người, trọng đạo,

Có công danh, càng nhớ nghĩa với đời.

Từ trang sách đến non sông gấm vóc,

Từ chuyện xưa về nhịp sống hôm nay.

Người Hà Nội đi qua miền di sản,

Mang trong lòng ánh sáng chẳng hề phai.

Ngọc Sơn ơi, nơi ánh ban mai đậu lại,

Thê Húc hồng lên trong nắng ban mai.

Tháp Bút vẫn vươn trên trời Hà Nội,

Hồ Gươm còn kể chuyện tháng năm dài.

Ngọc Sơn ơi, xin gìn hồn đất Việt,

Cho cháu con còn hiểu chuyện ông cha.

Cho người đến mang lòng thành hướng thiện,

Cho người về mang bình yên trong nhà.

Nguyện người bốn phương về đây gặp lành,

Gặp lành, gặp lành…

Nhà thêm thuận hòa, lòng thêm nhân ái.

Bình an theo bước chân về…

Phúc vun từ những điều lành ta giữ,

Lộc nở từ công sức tháng ngày qua.

Tâm an thì mái nhà thêm ấm,

Nghĩa còn thì phúc mãi nở hoa.

Nguyện bình an trên mỗi nẻo đường,

Nguyện phúc lành trong mỗi mái nhà.

Thê Húc hồng trong bình minh Hà Nội,

Ngọc Sơn còn soi bóng nước ngàn năm.